Chương 28:Xuyên Thành Cha Của Nam Chủ

Xuyên Thành Cha Của Nam Chủ - 28: Anh Thích Em

Cảm nhận được sự lo lắng của Khê Khê, Tu Đình Vân hơi cúi đầu, đem cậu bảo hộ vào trong tường, nói: “Sẽ không, anh ngửi thấy tin tức tố, tựa như giống với ngửi thấy nước hoa, ngoại trừ mùi hương, không có tác dụng nào khác!”

Khê Khê kinh ngạc mà nhìn hắn: “không có tác dụng nào khác, là có ý tứ gì?”

“Chính là tin tức tố của Khê Khê ở nơi này, chỉ là một trận mùi hương, anh sẽ không vì tin tức tố của em mà phát cuồng, mê mụi.”

Từ khi Tu Đình Vân ý thức được chính mình bất đồng với Alpha của tinh tế, sẽ không bởi vì ngửi được tin tức tố trong kỳ động dục của Omega mà giống như dã thú, vô pháp khống chế dục vọng, liền cảm thấy rất may mắn.

Nhưng mà, hắn là người ngoại lai, có thể tiếp thu loại giả thiết này, cũng không đại biểu là người bản địa cũng có thể tiếp thu.

AO chi gian thường dùng tin tức tố trợ giúp cảm ứng lẫn nhau, tỷ như lưu lại tin tức tố trên người đối phương để tuyên thệ chủ quyền, hoặc là dùng tin tức tố câu dẫn lẫn nhau.

Nhưng Tu Đình Vân đứng trước tin tức tố của bất luận kẻ nào, đều không hề dao động!

Loại phản ứng này ở trong mắt người bản địa, có thể là một dạng tàn tật khác?

Khê Khê nghe xong đã hiểu rõ hàm nghĩa trong đó, cậu cẩn thận mà nâng một bàn tay lên, đặt ở sau cổ Tu Đình Vân, “Tu Đình Vân, có thể ảnh hưởng đến thân thể của anh hay không!”

Tin tức tố xảy ra vấn đề, là một tai nạn lớn.

Thời kỳ trước, tin tức tố hỗn loạn dẫn tới rất nhiều AO tử vong.

Tu Đình Vân thuận thế cúi đầu, thuận tiện chạm vào tuyến thể sau cổ của Khê Khê: “Anh không có việc gì, anh đã kiểm tra qua, rất khỏe mạnh! Khê Khê, sẽ để ý sao?”

“Sẽ không, không bị tin tức tố ảnh hưởng, tốt rồi!” Sau khi xác định không việc gì, trong ánh mắt cậu rực rỡ lấp lánh, phản chiếu Tu Đình Vân hơi giơ lên khóe môi, “Tựa như giống nhau với Beta, thích chính là người chứ không phải tin tức tố!”

Tu Đình Vân nghe vậy thoáng thở phào nhẹ nhõm.

Tiếp theo hắn chậm rãi cúi đầu, tới gần mặt Khê Khê, hai tay để ở trên tường một chút một chút thu nhỏ lại vòng vây, đem Omega mà mình ái mộ chặt chẽ vây ở bên người: “Cho nên, Khê Khê em nguyện ý……”

Quan Khê lập tức dùng lòng bàn tay che miệng Tu Đình Vân lại, “Anh chậm rãi trước đã, em có chút sợ!”

Đồng thời trong đầu đã là một mảnh hỗn loạn: Muốn thổ lộ, làm sao bây giờ? Làm sao bây giờ? Lão ba nói Alpha sau khi thổ lộ sẽ trăm phương nghìn kế muốn đem Omega lừa gạt lên giường, sau đó đánh dấu chung thân, ông nói đây là thói hư tật xấu của Alpha, dục vọng chiếm hữu, ngay cả ba ba cũng là dùng loại kịch bản này đến lừa đảo ba nhỏ của cậu!

Bộ dáng lo âu của Khê Khê, làm Tu Đình Vân bất an, chẳng lẽ Khê Khê không thích mình? Cảm giác của Hà Chiếu rốt cuộc vẫn không đáng tin cậy!

Cuối cùng Tu Đình Vân quyết định thả chậm tiến độ, hắn lui về phía sau một bước, “Khê Khê, chúng ta……”

Khê Khê dựa lên phía trước, vần trán đặt ở trước ngực Tu Đình Vân, đem cả khuôn mặt vùi vào nơi hắn không thể nhìn tới: “Em cho phép anh tiếp tục nói những lời vừa rồi muốn nói, hiện tại! Ngay lập tức!”

Tuy rằng nghi hoặc, nhưng Tu Đình Vân vẫn thổ lộ dựa theo ý định lúc ban đầu: “Khê Khê, anh thích em, em có nguyện ý làm Omega của anh không?”

Trong không khí yên tĩnh, tiếng tim đập bùm bùm không dứt bên tai.

Hắn đã chuẩn bị tốt để bị cự tuyệt, nhưng tuyệt không ảnh hưởng đến hắn sẽ tiếp tục theo đuổi!

Tay của Khê Khê túm lấy quần áo Tu Đình Vân đến nhăn nhúm, đầu để ở ngực càng thêm dùng sức, Tu Đình Vân bất đắc dĩ chỉ có thể ôm cậu lại, không bị đẩy đến lui về phía sau.

“Em…… Em đồng ý!” Tiểu Omega giọng như muỗi kêu, nhưng lại rành mạch mà truyền đến lỗ tai Tu Đình Vân.

Quá kích động hắn nhịn không được muốn ôm chặt Khê Khê tung lên cao một cái.

Bất quá, Quan Khê chưa cho hắn cơ hội, chỉ thấy cậu giơ tay đè lên gáy Tu Đình Vân, nãi hung nãi hung*: “Em còn có chuyện muốn nói!”

*Nãi hung: Ám chỉ một người dễ thương, mềm mại đang nổi giận, nghiêm túc

“Được! Em nói đi!” Tu Đình Vân tâm đang phiêu đãng, chỉ biết máy móc mà đáp lại, trong đầu hắn hiện tại đều là, Khê Khê là đối tượng của hắn, hắn đã có đối tượng!

“Mặc dù chúng ta đã kết giao.

Nhưng mà anh không thể dưới tình huống chưa có sự đồng ý của em, đánh dấu chung thân!” Cái này rất quan trọng!

Nghe được hai chữ đánh dấu, hung hăng đánh tỉnh Tu Đình Vân, xong đời, hắn vẫn còn một đứa con là Tu Uẩn! Phải mang thai khi chưa tốt nghiệp năm tư!

Xin hỏi, Âu tự đánh thân thể của chính mình để có thể trả thù nguyên chủ không!!

Trong lúc suy tư, Tu Đình Vân vươn lòng bàn tay, đặt ở trước mặt Khê Khê, nghiêm túc thề: “Anh xin thề, không có sự đồng ý của Khê Khê, tuyệt đối không đánh dấu hoặc cưỡng bách Khê Khê.”

Cho dù là về vấn đề sinh ra Tu Uẩn, cũng sẽ tuyệt không vi phạm lên trên lời thề!

Nghe được lời thề nghiêm túc của đối phương, Khê Khê bắt đầu thẹn thùng, lại lần nữa chui đầu vào bả vai Tu Đình Vân, không thể tin tưởng nói: “Vậy là chúng ta đã chính thức kết giao rồi sao?”

Cho tới bây giờ, cậu nguyện ý cùng Tu Đình Vân thân cận, rồi lại không muốn đâm thủng tầng danh phận mỏng manh đó, chỉ hy vọng duy trì tại loại quan hệ này, nhưng hôm nay, cuối cùng cậu cũng thực hiện bước đầu tiên.

Khê Khê dựa vào trên người Tu Đình Vân, chóp mũi ngửi thấy vị tin tức tố nhàn nhạt của hắn, trong lòng ấm áp, cậu muốn đánh cuộc một phen, Tu Đình Vân không phải là một Alpha xấu như trong miệng ba ba.

“Đương nhiên! Khê Khê đã là Omega của anh!” Tu Đình Vân nghiêng đầu, khóe môi xoa sợi tóc Khê Khê, hắn theo bản năng ôm chặt, dùng sức cảm thụ nhiệt độ cơ thể trong lòng ngực.

Hắn ôm trong lòng ngực chính là, tín ngưỡng tồn tại của hắn trong thế giới tinh tế!

Trong sự ngọt ngào dây dưa giữa hai người, cảnh sát chạy đến, phá vỡ bầu không khí dính dính.

Cảnh sát đem tất cả dược vật Alpha sở hữu tại hiện trường hút vào, rút máu xét nghiệm.

Tu Đình Vân cũng chỉ có thể đi trước.

Khê Khê tự nhiên là dính ở bên người hắn.

Hà Chiếu đã rút xong máu, thấy Tu Đình Vân đi đến, liền ở một bên chờ hắn.

Cảnh sát phụ trách một bên rút máu, một bên dò hỏi.

Tu Đình Vân căn cứ vào những gì mình nhìn thấy vừa rồi, tự thuật đúng sự thật một lần.

“Tốt, cảm tạ cậu đã phối hợp!” Cảnh sát khách khí nói.

Chờ cảnh sát đi xa, Khê Khê bắt lấy đầu ngón tay hắn, “Có đau hay không!”

Tu Đình Vân không nhịn được cười, liền châm chọc cái miệng vết thương nhỏ, “Không đau, tốt xấu gì cũng là một sinh viên quân đội!” Miệng vết thương nhỏ như vậy mà nói đau thì quá mức mất mặt.

“Đó cũng là thịt!” Omega kiều khí kiên trì.

Hai người ầm ĩ, Hà Chiếu ở một bên vò đầu, chỉ trong một khoảng thời gian ngắn, như thế nào lại cảm thấy không khí giữa hai người đã thay đổi? Anh đây đã bỏ lỡ điều gì?

Sau khi điều tra hiện trường chấm dứt, bốn người cùng nhau rời đi.

Hà Huân là fan của Mạc Ân, mở ra đầu não thu thập tin tức trực tiếp: “Quả nhiên cái đó là Mạc Ân Tiểu Điềm Điềm!”

“Tiểu Điềm Điềm nào?” Hà Chiếu và Tu Đình Vân đều nghi hoặc.

“Chính là một tên anti-fan, luôn ở trên Mộng võng tự cho mình là chính cung, diss đối tượng fan khác của Mạc Ân, lời nói điên điên khùng khùng, còn nói sẽ giết những người khác dám mơ ước đến Mạc Ân?” Hà Huân tức giận mà giải thích.

Khê Khê cũng xem trên Mộng võng: “Nàng là Omega? Phỏng chừng sẽ có chút phiền toái?”

“Luật pháp bảo vệ Omega không cần phải bảo vệ loại cặn bả của xã hội này, nếu Hiệp Hội Bảo Vệ Omega thật sự vì người này mà ra mặt, mỗi ngày tôi đều vào phía dưới tài khoản của hiệp hội để mắng!”

Khê Khê ngẩng đầu, nhìn thoáng qua Tu Đình Vân, trộm cười.

Sau khi hai đám người tạm biệt, Hà Chiếu đau đầu dẫn Hà Huân đang hùng hùng hổ hổ rời đi.

Tu Đình Vân thì nắm tay Khê Khê, bước chậm trên lối đi bộ.

“Hà Huân xem ra là thật lòng yêu thích Mạc Ân!” Khê Khê vừa đi vừa nói chuyện.

Tu Đình Vân nghĩ nghĩ: “Người fan kia thật sự sẽ không bị phạt sao?”

“Tối đa chỉ là trừng phạt nho nhỏ, Hiệp Hội Bảo Vệ Omega nhất định sẽ ra mặt.” Pháp luật hiện hành ở tinh tế đối với Omega có thiên hướng, đặc biệt là không có tạo thành kết quả nghiêm trọng mà người fan kia lại bị nghi ngờ tinh thần có vấn đề.

“Làm minh tinh xác thật phiền toái!” Không biết nên hình dung nội tâm của Mạc Ân lúc này như thế nào, Tu Đình Vân chỉ có thể cảm khái như thế này.

Hai người trên lối đi bộ lưu luyến không rời một hồi lâu, cuối cùng người nhà của Khê Khê cũng tới đón, bất đắc dĩ phải tách ra!

Tu Đình Vân đứng ở nơi xa, nhìn Khê Khê trộm ghé vào trên cửa sổ vẫy tay với hắn, hắn cũng giơ tay, tại nội tâm yên lặng nói: Anh nhất định sẽ nghĩ cách, bảo vệ người nhà của em!

Đợi cho sau khi Tu Đình Vân trở về ký túc xá, trong đầu não, Trương Bồi gửi tới một tin tức.

【Tên Beta đó đã được đưa vào bệnh viện tư nhân!】

Một giây trước hắn còn cùng Khê Khê ngọt ngọt ngào ngào nói chuyện phiếm, giây tiếp theo mặt liền lạnh xuống: 【Trực tiếp từ Quốc Tân Quán đưa qua sao?】

【Đúng vậy! Hai người bạn giường hư hư thực thực khác, cũng mang theo vết thương, nhưng không nghiêm trọng! Khang Tư Thuận, tuyệt đối có thói quen ngược đãi người khác trên giường!】

Tu: 【Tôn Hoài Tề đâu? Hắn có ở đấy không? 】

【Ở! Hai người Alpha khác đều ở, mấy người này không phải thích cặn bả như vậy sao? Sự kiện lần trước của Tiểu An, tôi theo dõi cũng có một đám người này ở trong phòng!】

Tu: 【Bên này tôi sẽ tìm xem xem có manh mối gì hay không, nếu nơi đó anh có phát hiện thêm một bước, chúng ta tùy thời đồng bộ.】

Sau khi kết thúc đối thoại, Tu Đình Vân gắt gao nắm chặt tay, Khang Tư Thuận, tên biến thái này vẫn luôn ở nơi tối tăm nhìn trộm Khê Khê.

Hắn cần phải nhanh nắm chắc quá trình, giải quyết sạch hắn ta!

Những cặp đôi với tình yêu cuồng nhiệt luôn là phá lệ dính người, bởi vì là nghỉ hè, hai người có thể bí mật định ngày hẹn gặp nhau.

Nhưng đi theo mà đến chính là, rắc rối về tiền bạc.

May mắn, học bổng hạng nhất cuối kỳ đã gửi đến rồi.

Việc này cũng giúp Tu Đình Vân kiên định, năm hai cần phải quyết tâm giành lấy hạng nhất!

Trong tiểu thuyết hắn được định vị là phượng hoàng nam, nhưng nếu xứng với phượng hoàng, hắn cái này “Nam” cũng muốn trở nên ưu tú!

Thời gian hai người không thể gặp mặt, sẽ chia sẻ cuộc sống hằng ngày của mình trong đầu não.

Chậm rãi nghênh đón ngày khai giảng năm hai.

Đồng thời cũng nghênh đón sinh viên năm nhất của năm nay.

Tu Đình Vân đi dạo trong khuôn viên trường, thỉnh thoảng gặp được tân sinh kéo nhau hỗn loạn.

Dư Châu và Hứa Chấn Lâm cũng đã trở lại trường.

Bất quá, Cao Niên đã chuyển ra khỏi ký túc xá, nghe nói có một người đồng học đang tiến hành tạm nghỉ học, để trống một vị trí, Cao Niên liền không ngừng xin chuyển ký túc xá.

Nghe được tin tức này, Hứa Chấn Lâm hận không thể rải hoa chúc mừng: “Hừ, khẳng định cậu ta đã nghe nói thành tích của Đình Vân là hạng nhất cộng thêm vị trí đầu trong diễn tập, bị dọa chạy!”

Tu Đình Vân dọn ra sách lý thuyết cho học kỳ mới, ngăn lại Hứa Chấn Lâm đang khoe khoang: “A Lâm, năm nay thi lý luận, không đủ 80 điểm, tôi liền đem cậu đá ra khỏi tiểu đội mô phỏng khảo hạch vào cuối năm!”

Hứa Chấn Lâm kinh hoảng mà ôm đùi: “Vân ca! Thân ca, tôi sẽ chăm chỉ học! Cậu không thể vứt bỏ tôi!”

Gào khan xong không quên thêm một câu: “Thỉnh không cần buông tha Dư Châu, một tên nam nhân lang thang trải qua nghỉ hè ở Tinh Thanh!”

Tu Đình Vân gõ đầu anh: “Yên tâm! Hai người các cậu cùng một tiêu chuẩn, ai cũng đừng nghĩ trốn!”.

Chương này cho làm hài lòng bạn không?
Tiếp
❛ Website dành cho những tâm hồn bay bổng, đắm chìm vào những giấc mơ đẹp. ❜